Trả lời
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị
  #1  
Cũ 07/08/2019,
_DzA1_ _DzA1_ đang ẩn
Senior Member
 
Tham gia ngày: Sep 2006
Bài gửi: 1.418
Mặc định Mocchau.com, cảm ơn!!!

Có đôi khi, cái mà chúng ta nhớ chính là bản thân mình của ngày trước...
Tôi vu vơ biết được tin mocchau.com hoạt động trở lại bằng một dấu hiệu nhỏ. Gõ địa chỉ quen thuộc, bồi hồi đăng nhập cái nick đã quá lâu mới được sử dụng lại. Vậy mà mật khẩu đúng, hẳn là việc sinh một em bé chưa làm tôi rơi vào trạng thái "mất não" như nhiều bà mẹ bỉm sữa thường hay than phiền. Kiểm tra kí ức, ổn.
Gõ một dòng ngắn, gọn đủ để thông báo với một "cố nhân" , rằng em đã ở đây rồi nhé. Sau đó tôi phải mất vài ngày để tranh thủ những lúc rảnh việc, vào đọc lại tất cả những bài viết của chính mình. Dữ liệu cũ được lưu giữ không còn nhiều, nhưng đủ để tôi có thể nhìn lại chính bản thân mình ngày trước. Cũng teencode, cũng pha tiếng Anh vào giữa những từ tiếng Việt, một điều hok hai điều hok, thế mà bây giờ khi đã có tuổi lại ghét đến vậy. Nhưng điều làm tôi phải suy nghĩ khá nhiều, là qua từng ấy bài viết, hiện lên hình ảnh một con bé lí lắc, năm 3 sinh viên, bận bịu giữa học hành và làm thêm nhưng vẫn hăng hái nhiệt tình, trẻ con bất cần, luôn tự cho mình là đúng; châm chọc người khác không nể nang, soi mói bắt bẻ và sẵn sàng vạch trần họ, không cần biết họ sẽ đánh giá mình ra sao; tự hào thậm chí tự cao tự đại nghĩ diễn đàn là nhất và không cần biết thành viên là gì. Để rồi khi bị đào bới quá khứ thì chao đảo trốn tránh tự khoá bài phỏng vấn của mình. Một con bé đầy năng lượng, đầy gai góc nhưng cũng đầy tổn thương.
Tôi đã từng cho rằng những tổn thương lúc ấy là đau khổ tột cùng, là quãng thời gian khó khăn nhất đời. Vậy mà giờ đây đọc lại, sau 7 năm, lại chỉ nhẹ nhàng mỉm cười. Còn diễn đàn thì cũng chẳng còn thành viên nữa. Facebook làm mọi người và cả tôi lãng quên nó đi. Chả ai còn bận tâm việc gõ một từ tục, từ bậy lên có bị khoá nick hay không nữa. Hoá ra, thời gian đúng là có thể thay đổi rất nhiều thứ, có thể biến một điều từng rất quan trọng thành không là gì cả, có thể làm mờ bất cứ sự tổn thương nào. Tôi từng mong có thể nhanh chóng bước qua được quãng đời đó, mà không biết rằng, khi đã đi qua rồi, lại chỉ mong được quay về sống lại những ngày tháng ấy. Không phải là hối hận muốn làm lại một điều gì, mà là đã bị nhiều tổn thương, nhiều đau khổ hơn như vậy rất nhiều lần, tất cả đã bào mòn hết gai góc của con bé ngày ấy, hoá thành một bà cô trầm lặng; nên giờ đây muốn được sống lại cuộc sống vô tư, không phải lo lắng nghĩ trước sau phải trái, muốn khóc có thể khóc to một trận, muốn cười cũng có thể cười...
Nhìn lại vào gương, một nụ cười gượng, không còn muốn khóc, cũng chẳng thể khóc nổi. Con người ta không biết rằng, đau khổ là không có tận cùng, nên cứ tưởng nỗi đau ở hiện tại đã là đau nhất. Nhầm rồi, 7 năm, 10 năm, tất cả chỉ còn là quá khứ.
Tôi gõ những dòng này để ôn lại chút kỉ niệm với chính bản thân mình của 7 năm trước, cảm ơn mocchau.com đã ở bên tôi cả một thanh xuân.
Và còn, cảm ơn anh đã khôi phục lại diễn đàn. 13 năm trước hay bây giờ, em vẫn ở đây, dù anh với em giờ giống như hai người qua đường. Thật ra tất cả mọi người và cả anh đều đã từng nghĩ rằng em thích anh nhiều lắm, nhưng chỉ có em mới biết rằng mình cố chấp ra sao với mối tình thật sự của mình. Nên anh đừng áy náy tránh em nữa nhé. Giờ gặp lại anh thì chắc em cũng ngại thật, nhưng nếu được, em vẫn muốn là con bé lí lắc vô tư ngày nào, thi thoảng trêu chọc làm phiền anh một chút, hay có thể chat chit những chuyện vu vơ vớ vẩn như chúng ta đã từng. Ù pa.
Trả lời với trích dẫn
  #2  
Cũ 13/08/2019,
Avatar của admin
admin admin đang ẩn
Administrator
 
Tham gia ngày: Jun 2019
Bài gửi: 2.565
Mặc định Re: Mocchau.com, cảm ơn!!!

Quote:
Nguyên văn bởi _DzA1_ Xem bài viết
Có đôi khi, cái mà chúng ta nhớ chính là bản thân mình của ngày trước...
Tôi vu vơ biết được tin mocchau.com hoạt động trở lại bằng một dấu hiệu nhỏ. Gõ địa chỉ quen thuộc, bồi hồi đăng nhập cái nick đã quá lâu mới được sử dụng lại. Vậy mà mật khẩu đúng, hẳn là việc sinh một em bé chưa làm tôi rơi vào trạng thái "mất não" như nhiều bà mẹ bỉm sữa thường hay than phiền. Kiểm tra kí ức, ổn.
Gõ một dòng ngắn, gọn đủ để thông báo với một "cố nhân" , rằng em đã ở đây rồi nhé. Sau đó tôi phải mất vài ngày để tranh thủ những lúc rảnh việc, vào đọc lại tất cả những bài viết của chính mình. Dữ liệu cũ được lưu giữ không còn nhiều, nhưng đủ để tôi có thể nhìn lại chính bản thân mình ngày trước. Cũng teencode, cũng pha tiếng Anh vào giữa những từ tiếng Việt, một điều hok hai điều hok, thế mà bây giờ khi đã có tuổi lại ghét đến vậy. Nhưng điều làm tôi phải suy nghĩ khá nhiều, là qua từng ấy bài viết, hiện lên hình ảnh một con bé lí lắc, năm 3 sinh viên, bận bịu giữa học hành và làm thêm nhưng vẫn hăng hái nhiệt tình, trẻ con bất cần, luôn tự cho mình là đúng; châm chọc người khác không nể nang, soi mói bắt bẻ và sẵn sàng vạch trần họ, không cần biết họ sẽ đánh giá mình ra sao; tự hào thậm chí tự cao tự đại nghĩ diễn đàn là nhất và không cần biết thành viên là gì. Để rồi khi bị đào bới quá khứ thì chao đảo trốn tránh tự khoá bài phỏng vấn của mình. Một con bé đầy năng lượng, đầy gai góc nhưng cũng đầy tổn thương.
Tôi đã từng cho rằng những tổn thương lúc ấy là đau khổ tột cùng, là quãng thời gian khó khăn nhất đời. Vậy mà giờ đây đọc lại, sau 7 năm, lại chỉ nhẹ nhàng mỉm cười. Còn diễn đàn thì cũng chẳng còn thành viên nữa. Facebook làm mọi người và cả tôi lãng quên nó đi. Chả ai còn bận tâm việc gõ một từ tục, từ bậy lên có bị khoá nick hay không nữa. Hoá ra, thời gian đúng là có thể thay đổi rất nhiều thứ, có thể biến một điều từng rất quan trọng thành không là gì cả, có thể làm mờ bất cứ sự tổn thương nào. Tôi từng mong có thể nhanh chóng bước qua được quãng đời đó, mà không biết rằng, khi đã đi qua rồi, lại chỉ mong được quay về sống lại những ngày tháng ấy. Không phải là hối hận muốn làm lại một điều gì, mà là đã bị nhiều tổn thương, nhiều đau khổ hơn như vậy rất nhiều lần, tất cả đã bào mòn hết gai góc của con bé ngày ấy, hoá thành một bà cô trầm lặng; nên giờ đây muốn được sống lại cuộc sống vô tư, không phải lo lắng nghĩ trước sau phải trái, muốn khóc có thể khóc to một trận, muốn cười cũng có thể cười...
Nhìn lại vào gương, một nụ cười gượng, không còn muốn khóc, cũng chẳng thể khóc nổi. Con người ta không biết rằng, đau khổ là không có tận cùng, nên cứ tưởng nỗi đau ở hiện tại đã là đau nhất. Nhầm rồi, 7 năm, 10 năm, tất cả chỉ còn là quá khứ.
Tôi gõ những dòng này để ôn lại chút kỉ niệm với chính bản thân mình của 7 năm trước, cảm ơn mocchau.com đã ở bên tôi cả một thanh xuân.
Và còn, cảm ơn anh đã khôi phục lại diễn đàn. 13 năm trước hay bây giờ, em vẫn ở đây, dù anh với em giờ giống như hai người qua đường. Thật ra tất cả mọi người và cả anh đều đã từng nghĩ rằng em thích anh nhiều lắm, nhưng chỉ có em mới biết rằng mình cố chấp ra sao với mối tình thật sự của mình. Nên anh đừng áy náy tránh em nữa nhé. Giờ gặp lại anh thì chắc em cũng ngại thật, nhưng nếu được, em vẫn muốn là con bé lí lắc vô tư ngày nào, thi thoảng trêu chọc làm phiền anh một chút, hay có thể chat chit những chuyện vu vơ vớ vẩn như chúng ta đã từng. Ù pa.
tuyệt vời, cảm ơn em
__________________
nick nhiều người dùng
Trả lời với trích dẫn
 



Múi giờ GMT +7. Hiện tại là
Powered by vBulletin® Version 3.8.11
Copyright ©2000 - 2019, vBulletin Solutions Inc.